Nêm cuộc sống muôn màu...

Monday, 21/12/2015, 12:16 GMT+7

Lúc còn trẻ, tôi nghĩ về nhiều lắm

Những cánh buồn vươn cánh ở khơi xa

Những bờ vai ấm áp khi chiều tà

Và cuộc sống là thảm hồng êm bước

Những giấc mơ luôn đẹp khi phía trước

Là tương lai ta dệt vẽ trong đầu

Là bước chân ta đã biết từ lâu

Nên mọi việc hoàn toàn trong tầm với

Nhưng đường đời thực tế xa vời vợi

Cuộc đời này ai biết trước ngày mai

Dấu chân kia in trên cát trải dài

Ai biết được, tương lai xa gần nhỉ

Vì thế nên cuộc đời này thú vị

Ẩn chứa bao dấu hỏi mênh mông

Buộc ta sống, có những ngày hư không

Có ngày nắng và ngày mưa vô định

Thời gian trôi như dòng sông lặng tĩnh

Tôi làm vợ, làm mẹ theo tự nhiên

Hòa mình vào trong cuộc sống triền miên

Ít khi nghĩ về bản thân như trước

Cơm, áo, gạo tiền nhiều khi là thước

Để người đời so sánh niềm hân hoan

Váy mới, áo hoa, trang sức bạt ngàn

Son đỏ thắm, bước chân đời có mỏi?

Tôi cũng thế, trong đầu tôi luôn hỏi

Phải làm gì để cuộc sống tốt hơn

Phải làm gì không lo áo, gạo, cơm

Phải làm gì để mai này tốt đẹp

Và một ngày tôi thấy mình quá hẹp

Từ tầm mắt, suy nghĩ, tới con tim

Tự tạo dây trói lấy mọi nguồn cơn

Tự tạo lấy bức tường ngăn hạnh phúc

Tôi tự thấy xung quanh và mọi lúc

Hạnh phúc trên nụ cười người than

Vẻ rạng rỡ khuôn mặt bạn xa, gần

Và ánh mắt thơ ngây nơi con nhỏ

À ra vậy, hạnh phúc đơn giản lắm

Là sống với thực tại yêu thương

Là bước chân dù đi khắp muôn phương

Vẫn quay gót trở về bên mái ấm

Tôi tự nhiên muốn mình là cô tấm

Thật thảo hiền với mẹ, với cha

Thật đảm đang trong bao công việc nhà

Nhìn cuộc đời bằng điều chân thành nhất

Công việc hang ngày chẳng còn tất bật

Tôi tự làm với suy nghĩ giản đơn

Làm hết mình, mọi sự rõ nguồn cơn

Bao đồng nghiệp là những người bạn tốt

Nội trợ giờ đây cũng nhẹ nhàng nốt

Tôi nhắn chồng cùng góp sức, chung tay

Mọi bữa cơm trở nên thật là hay

Vợ, chồng, con cùng hăng say làm bếp

Mọi buồn vui trong ngày kể tiếp

Cả gia đình chia sẻ thật yêu thương

Các thành viên xích lại thật gần hơn

Và tôi thấy hiểu hơn bao giờ hết

Tôi lập face, mở mail và lướt nét

Tìm lại bao người bạn thửa còn thơ

Cùng cắp sách đi học chữ y tờ

Cùng ngẩn ngơ bao chiều bên bục giảng

Tôi lang thang trong suối nguồn cảm giác

Kỷ niệm về đẹp như những vần thơ

Gửi cho tôi chút gió mát bây giờ

Và tôi thấy yêu thêm ngày hiện tại

Tôi tự thấy tâm hồn tôi trẻ mãi

Vẫn mộng mơ về những cánh buồm xa

Và bờ vai tôi tựa mỗi chiều tà

Nắm tay tôi qua nắng mưa ngày tháng

Tôi tự thấy mọi điều đơn giản lắm

Thấy yêu hơn cái nhăn trán của chồng

Từng vết chai dày sạn bàn tay không

Đã bên tôi vun đắp bao hạnh phúc

Mỗi sớm mai bên chồng thưởng thức

Ly cà phê đắng chat vị cuộc đời

Vợ chồng cùng mở lòng bao lời

Bao trăn trở, ngược xuôi, dường như mất

Tôi vẫn là người phụ nữ đẹp nhất

Trong mái nhà có chồng và con trai

Vẫn xõa tóc, tô son màu chẳng phai

Vẫn chăm chút từng ngón tay, bộ móng

Tôi tự thấy bây giờ … mình yêu lắm

Bước chân đi thong thả hơn rất nhiều

Được chồng yêu, con quý biết bao nhiêu

Được là mình, chính mình đơn giản nhất

Hạnh phúc có chăng, đừng so được mất

Bởi bàn tay chẳng chặt mãi bao giờ

Hạnh phúc có chăng, đừng có thờ ơ

Đừng chậm trễ nêm gia vị cuộc sống

Bởi cuộc đời còn bao ngày gió lộng,

Rồi ngày mưa run rẩy ướt bờ vai

Và nắng lên, ai hỏi chuyện ngày mai

Có hay chăng? Bằng vui ngày hiện tại

Phụ nữ ơi, chúng ta đừng dừng lại

Chẳng có gì là cũ với đời đâu

Thêm gia vị để người chẳng thể sầu

Và cuộc sống càng muôn màu, muôn vẻ

Hồng Vinh Đinh Thị

(https://www.facebook.com/luongphatgiakhanh)

Hotline