Chỉ cần thêm chút gia vị yêu thương...

Thursday, 24/12/2015, 07:34 GMT+7
- Chiều nay con mấy giờ về? - Chắc phải 9h tối bố ạ. - Sao muộn thế, ở nhà bố đã nấu sẵn cơm tối rồi - Thì mọi người đều ở lại cả, con sao về sớm được, thôi bố cứ ăn cơm trước đi nhé Tin nhắn gửi đi mà tôi cũng chẳng biết thế nào, nhà có hai bố con, mẹ đã mất được ba năm, chị gái đã đi lấy chồng, bố thì về hưu nên thời gian rảnh cũng nhiều. Nhưng đi làm, công việc là một chuyện còn phải lo việc đối nội ngoại, đối tác, đồng nghiệp rủ đi giao lưu chả lẽ lại không đi… Công việc bận rộn như cuốn tôi đi, ngày cuối tuần cũng không ngơi nghỉ, công việc lại càng ngập, dự án đang đi vào giai đoạn quyết định, chẳng có phút nào thảnh thơi cả. Điệp khúc bố ăn cơm trước, lúc về nhà vẫn thấy có mâm cơm phần mình làm tôi lại thấy cay cay mà chẳng biết sao. Cuối tuần chị gái về, hỏi han tình hình, thấy tôi than thở công việc thì lắc đầu: Làm thì làm vẫn phải có lúc nghỉ ngơi, nhìn lại bản thân, đôi khi thêm chút gia vị vào cuộc sống cho dễ thở, cứ làm như trâu như chú chẳng có thời gian nghỉ ngơi tận hưởng cuộc sống gì cả. Nói rồi chị lệnh cho tôi đi cùng cháu ra công viên cuối tuần, tôi tặc lưỡi, ừ thôi, cả tuần chẳng đi đâu, ra thư giãn một chút. Hai cậu cháu chở nhau ra công viên gần nhà, cháu chạy hết chỗ này chỗ nọ, ngắm nghía cái nọ cái kia, trong công viên lại đúng lúc đang có hội sách cũ. Lâu lắm tôi không xem được quyển sách nào hay, tự dưng gặp dịp thấy thật thú vị, mua liền mấy quyển sách Hạt giống tâm hồn cho mình thư giãn. Cháu đòi mua sách truyện tranh, ừ thì mua, nhìn thấy cháu tươi cười roi rói, cám ơn cậu thật sõi là tôi thấy thật ấm áp và thích thú. Về nhà thấy bố và vợ chồng anh chị đang nướng thịt, làm bún chả, cười nói rôm rả, tôi thấy mình thật có lỗi khi đã dành quá nhiều thời gian cho công việc mà không quan tâm đến cả gia đình. Tóc bố đã bạc dần, gương mặt nếp nhăn dày theo năm tháng nhưng bố chẳng chịu ngơi nghỉ, lúc nào cũng lo lắng cho tôi.. Tụ họp với gia đình thân yêu làm tôi chợt thấy hóa ra hạnh phúc bình dị hơn mình tưởng. Từ giờ nhất định cuối tuần tôi sẽ dành cho bố, cho gia đình, hay ngồi vẽ vời để thư giãn đầu óc, đôi khi là đọc một cuốn sách hay, cuộc sống vốn luôn không ngừng chuyển động nhưng cũng cần lắm những lúc lắng lại, nhìn lại bản thân mình, nghĩ gì và làm gì cho người thân yêu, cảm nhận được chỉ cần thêm chút gia vị yêu thương cuộc sống sẽ đẹp lên và nhiều màu sắc hơn nhiều.

Minh Binh Nguyen

(https://www.facebook.com/profile.php?id=100006219496611)

Hotline